/

Khi trong tim rực thắm màu cờ

09:07 29/08/2025
17 lượt xem

Trong những ngày lịch sử trọng đại của đất nước, những ca khúc hào sảng tinh thần dân tộc, thấm đẫm niềm tự hào, những khung cảnh rực đỏ màu cờ… đã đưa tôi trở về với con đường đất đỏ dưới luỹ tre xanh, dẫn đến ngôi trường đơn sơ của lớp học vỡ lòng.

Đó là buổi tựu trường đầu tiên với những cảm xúc nguyên sơ, đầy bỡ ngỡ. Có rất nhiều hình ảnh của buổi đầu tiên ấy đã khắc sâu vào tâm trí trẻ thơ tôi nhưng cứ sáng mãi, cứ tươi mãi, cứ rạo rực mãi là màu cờ Tổ quốc và nghi thức chào cờ.

66af14dff1867ad82397.jpg
Lá cờ trong buổi tựu trường của lớp học vỡ lòng thuở ấy là một điều gì đó rất lạ mà cũng rất gần, vừa thiêng liêng vừa giản dị. Ảnh minh hoạ

Bây giờ, trong tâm trí tôi vẫn còn nguyên hình ảnh lá cờ treo trên ngọn cây tre khô cao vút, mộc mạc mà đầy kiêu hãnh, tung bay giữa sân đất của ngôi trường nằm bình yên bên cánh đồng bát ngát. Sáng đầu thu, chúng tôi - lũ học trò nhỏ lần đầu đi tựu trường - vừa rụt rè vừa háo hức, ngước nhìn lá cờ đỏ bay phần phật trong gió sớm.

Lá cờ, với chúng tôi lúc ấy, là một điều gì đó rất lạ mà cũng rất gần, vừa thiêng liêng vừa giản dị. Nhớ lại mới ngẫm ra, buổi tựu trường ấy, chúng tôi không chỉ được bước chân vào thế giới tri thức mà còn được đặt dưới bóng cờ Tổ quốc như đặt lên vai trách nhiệm với tương lai của đất nước.

bqbht_br_image.jpg
Cờ đỏ sao vàng rực đỏ trong niềm hân hoan đón chờ Quốc khánh. Ảnh Tiệm Nhà cỏ

Càng lớn lên, tôi càng thu nhận thêm nhiều cảm xúc, nhiều tầng ý nghĩa từ lá cờ Tổ quốc. Tôi còn nhớ, mình đã rưng rưng thế nào khi ngắm lá cờ tung bay kiêu hãnh trên biển đảo xa xôi, nơi những người lính ngày đêm canh giữ bình yên cho từng tấc biển của đất nước; đã bồi hồi thế nào khi phất cao lá cờ trên đỉnh núi Fansipan, đã rạo rực thế nào khi ngắm màu cờ đỏ tung bay ở địa đầu Lũng Cú, sắc cờ khi ấy là lời khẳng định từng tấc núi, dải sông của non sông gấm vóc.

Tôi cũng còn ghi sâu mình đã nghiêm trang thế nào khi chứng kiến lễ thượng cờ trước lăng Bác; đã hãnh diện thế nào khi nhìn thấy lá cờ được từ từ kéo lên trong những lễ vinh danh của học sinh, của nghệ sỹ, vận động viên… trên đấu trường quốc tế - như nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm từng viết: “Mai này con ta lớn lên/ Con sẽ mang đất nước đi xa”… Thiêng liêng lắm thay và cũng tự hào lắm thay!

cot-co-lung-cu-su-thieng-lieng-tu-hao-cua-nguoi-ha-giang-vietmountain-travel2.jpg
Lá cờ đỏ sao vàng tung bay ở địa đầu Lũng Cú, khẳng định từng tấc núi, dải sông của non sông gấm vóc. Ảnh Internet

Hôm qua, khi nghe nghệ sỹ Hà Anh Tuấn cất lên đầy tha thiết và tự hào: “Nhà tôi có treo một lá cờ/ Làng tôi có mấy trăm ngọn cờ”, tôi cứ nhớ mãi đêm mùa thu thơ ấu, khi bố tôi nghỉ phép, mang về một lá cờ mới để thay lá cờ cũ đã bạc màu mà gia đình tôi vẫn treo ngay ngắn trên vách.

Thấy tôi cứ ngắm mãi lá cờ mới, người bố từng vào sinh ra tử trên các chiến trường ác liệt trìu mến nhìn tôi và ân cần bảo: “Màu đỏ ấy là màu máu của bao người ngã xuống, là màu của lửa bất diệt, còn ngôi sao vàng 5 cánh là 5 tầng lớp nhân dân: sĩ, nông, công, thương, binh cùng gắn bó làm nên sức mạnh dân tộc”. Từ hôm ấy, tôi hiểu rằng lá cờ còn mang trong mình cả một pho sử, cả một sứ mệnh. Và từ sau hôm ấy, tôi có thêm một tầng cảm xúc mỗi khi đứng trước quốc kỳ.

Tuổi trẻ Hà Tĩnh rạng rỡ hưởng ứng chương trình đi bộ “Cùng Việt Nam tiến bước"
Tuổi trẻ Hà Tĩnh rạng rỡ hưởng ứng chương trình đi bộ “Cùng Việt Nam tiến bước"

Cảm xúc đó càng rõ ràng hơn khi lần đầu tiên tôi được chứng kiến lễ truy điệu, an táng các liệt sĩ hy sinh tại Lào ở Nghĩa trang liệt sĩ Nầm ngay gần trường cấp 3 của tôi. Tất cả các hài cốt liệt sĩ đều được phủ cờ đỏ sao vàng, dòng xe, dòng người đón các anh cũng thắm màu cờ. Các anh đã chiến đấu vì màu cờ ấy, giờ lại yên giấc trong sự che chở của lá cờ Tổ quốc.

Và mới đây, khi bố tôi qua đời, linh cữu của bố - một sĩ quan quân đội cũng được Hội Cựu chiến binh cử hành nghi thức phủ quân kỳ. Chứng kiến những khoảnh khắc ấy, trong trái tim tôi lại rực thắm một tầng nghĩa nữa về quốc kỳ. Đó không chỉ là biểu tượng quốc gia mà còn là sự tri ân sâu nặng của mẹ Tổ quốc đối với những người con đã sống, cống hiến, đã chiến đấu và hy sinh cho độc lập và tự do của dân tộc.

sg4.jpg
Cựu chiến binh Bùi Xuân Tình (sinh năm 1956, quê Hà Tĩnh) cùng người dân trong lễ kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2025) tại TP Hồ Chí Minh. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông thuộc Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 266, Sư đoàn 341. Ảnh Báo QĐND

Không chỉ riêng tôi, với bao thế hệ người Việt, lá cờ là nơi neo giữ cảm xúc và ký ức. Đó là lá cờ đỏ sao vàng rực sáng trong ngày Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945 tại quảng trường Ba Đình, khẳng định nền độc lập đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.

Đó là lá cờ đỏ tung bay hào hùng trên hầm tướng Đờ Cát trong giờ phút chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử chiều ngày 7/5/1954. Đó là lá cờ giải phóng căng gió trên nóc Dinh Độc Lập trưa 30/4/1975, đánh dấu thời khắc lịch sử: non sông liền một dải.

Mỗi lần nhìn lại những tấm ảnh, những thước phim lịch sử, tôi thấy những nơi ấy không chỉ có chiến thắng mà còn có biết bao máu xương đã gửi lại để giữ cho màu cờ luôn tươi thắm.

f9f7751a86430d1d5452.jpg
Lá cờ quyết chiến quyết thắng bay trên nóc hầm tướng Đờ Cát trong giờ phút chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử chiều ngày 7/5/1954. Minh hoạ Internet

Nhưng lá cờ không chỉ có trong ký ức chiến tranh, nó còn sống động, gần gũi trong nhịp đời hôm nay. Trên những công trình xây dựng, lá cờ tung bay cùng những người thợ giữa trời nắng lửa, như nhắc họ về ý nghĩa lớn lao của từng viên gạch, mạch vữa. Trên tàu cá vươn khơi, lá cờ đỏ sao vàng phấp phới giữa biển cả, mang theo niềm tin, mang theo lời khẳng định chủ quyền. Trên những lớp học vùng cao, lá cờ như ánh lửa nhỏ, thôi thúc, nuôi dưỡng từng ước mơ trẻ thơ. Và trong từng mái nhà, lá cờ được nâng niu trong dịp lễ Tết, như tiếp nối ngọn lửa truyền thống từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Có lẽ chính từ sức mạnh ấy mà khi trong tim đồng bào rực thắm màu cờ, chúng ta như được tiếp thêm đôi cánh. Người nhạc sĩ viết nên những khúc ca lay động lòng người, để mỗi lần giai điệu cất lên, lá cờ như lại bay cao hơn, vang xa hơn. Các nhà văn, nhà thơ đã trải trái tim tìm hòa cùng nhịp đập dân tộc, để câu chữ trở thành dòng chảy của tự hào, của khát vọng. Người đạo diễn lặng lẽ gửi gắm vào những thước phim hơi thở của lịch sử, để trên màn ảnh, màu cờ hiện lên như một thông điệp đầy thiêng liêng. Và người nghệ sĩ, bằng những cống hiến của mình, đã gieo hạt giống yêu nước, truyền cảm hứng đến bao tâm hồn…

bqbht_br_image-2.jpg
Khi trong tim đồng bào rực thắm màu cờ, chúng ta như được tiếp thêm đôi cánh.

Tôi đã thấy màu cờ trở thành sức mạnh để những người lính xông pha nơi tuyến đầu, kiên cường trong gian khó, sẵn sàng hiến dâng vì bình yên của Tổ quốc. Tôi đã thấy màu cờ trở thành động lực để những kỹ sư, nhà khoa học và cả những nông dân, công nhân không ngừng sáng tạo, góp phần đưa đất nước tiến kịp cùng bạn bè năm châu. Và tôi cũng đã thấy màu cờ rực thắm màu khát vọng xây dựng tương lai trong trái tim những người thầy, những học sinh, sinh viên...

Tự hào thay, mỗi đồng bào Việt, dù ở bất kỳ nơi đâu, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chỉ cần hướng về quốc kỳ, trái tim lại đập chung một nhịp. Đó là nhịp của tình yêu quê hương, nhịp của trách nhiệm công dân, nhịp của khát vọng vươn lên. Lá cờ đã đi cùng dân tộc trong những tháng năm gian khổ và nay, lá cờ vẫn dẫn lối trên con đường dựng xây tương lai.

bqbht_br_image-1.jpg
Mỗi dịp tết Độc lập về, quốc kỳ và Đảng kỳ lại thắp đỏ không gian.

Mỗi dịp tết Độc lập về, ta lại thấy lá cờ đỏ tươi xuất hiện trên khắp nẻo đường, con phố, từ những mái nhà nhỏ bé đến các tòa nhà cao tầng, từ không gian chung đến không gian riêng.

Sắc đỏ ấy nhắc ta nhớ về trách nhiệm của mỗi người hôm nay, phải sống xứng đáng với máu xương cha ông, phải cống hiến để màu cờ ấy ngày một thắm tươi hơn trong lòng dân tộc và bạn bè quốc tế. Để mỗi khi cất tiếng hát Quốc ca dưới bóng cờ, ta lại thấy trong tim mình rực lên một ngọn lửa được thắp bằng máu, bằng niềm tin, bằng khát vọng của cả dân tộc.

Chỉ cần trong tim rực thắm màu cờ là nơi ấy đồng bào Việt có chung một tiếng nói, một nhịp đập. Ảnh Maay Coffee.

Chỉ cần trong tim rực thắm màu cờ là nơi ấy đồng bào Việt có chung một tiếng nói, một nhịp đập. Ảnh Maay Coffee.

Khi trong tim rực thắm màu cờ, ấy là khi ta đang cùng triệu triệu người Việt khác nắm tay nhau đi tới. Lá cờ ấy, không chỉ tung bay trên vùng đất, vùng trời, vùng biển mà còn bay trong tâm hồn, trong khát vọng, trong mọi hành động của chúng ta.

Nó chính là nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại, dẫn dắt tương lai, làm nên sức mạnh để đất nước trường tồn, muôn đời rực sáng. Để bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, ta cũng có thể tự tin mà cất lên: “Việt Nam có trăm triệu lá cờ/ Và tôi chính là một ngọn cờ”...

Anh Hoài

Xem thêm phản hồi...